Cập nhật : 10:6 Thứ ba, 30/12/2025
Lượt đọc : 148

Truyện Những lần tập vẽ

Ngày ban hành: 30/12/2025Ngày hiệu lực: 30/12/2025
Nội dung:

NHỮNG LẦN TẬP VẼ

Thằng bé William thích thú mọi thứ có liên quan đến vẽ vời ở cái giá vẽ. Nó mê mẩn những tờ giấy lớn, rờ thật êm và mát rượi. Nó ưa những cái cọ vẽ bằng gỗ vừa tầm tay với. Thậm chí nó còn bật cười khi thấy những cái kẹp quần áo mà người ta dùng để kẹp tờ giấy vô tấm bảng vẽ. Những cái kẹp này có thể “kẹp” được cả ngón tay của nó. Cái cọ càng mảnh chừng nào càng dễ vẽ chừng ấy. Hãy nhìn thử những màu sắc mà nó sử dụng! Màu vàng y như trái chanh, màu xanh lá cây, các sắc đỏ... toàn là những sắc màu mạnh.

Những đứa trẻ khác trong lớp mẫu giáo của William cũng mê vẽ. Nhưng mùa thu năm đó, ngày nào William cũng vẽ, có ngày nó vẽ tới hai bức. Thoạt đầu, tôi chỉ thấy nó vẽ những nét và hình thù đơn giản. Nó vẽ những đường chéo nhau trên trang giấy. Hình như nó đang thử những nét vẽ mảnh và dày. Nó tập trung xem cần phải vẽ bao nhiêu đường thẳng mới hết một trang giấy. Có những hôm, nó vẽ rất nhiều bức toàn là màu cam.

- William nè, màu này sáng đó. Em thấy sao?

William chỉ mỉm cười. Tôi khuyến khích:

- Em đếm xem hôm nay mình được bao nhiêu bức nhé.

- Dạ, bốn bức.

Hai thầy trò cùng cuộn các bức tranh lại, cột thun để thằng bé mang về nhà.

Khi William pha màu xanh lá với màu đỏ thì nó dược những sắc màu xỉn, màu nâu tựa những cái cây ở ngoài sân. Thỉnh thoảng, cũng trong mùa thu này, tôi thấy nó vẽ những hình tròn, hình chữ nhật. Tôi nhận thấy có những hình hộp, cỏ cây, hoa lá và xe hơi. Nó vẽ rất nhanh như thể sắp hết giờ vậy. Dường như nó muốn có một cái gì đó ngay bằng cách vẽ hình vật đó hay nó muốn biết trong một buổi chiều mình có thể vẽ được mấy bức tranh.

Cứ từng tháng là tôi phải đến thăm gia đình của các em. Tôi nóng lòng muốn gặp bà ngoại của William. Bởi William đã vẽ rất nhiều, tôi nghĩ thể nào bà cũng treo tất cả các tranh lên tường trong một ngôi nhà giản dị mà bà cùng William đang sống. Đó là một ngôi nhà dùng để làm phân xưởng, bên trong chỉ có vài món đồ nhỏ nhoi, cũ kỹ. Bây giờ bà Sally có thể treo những “tác phẩm nghệ thuật” gốc trên tường nhà bà.

Trong lúc đậu xe trước cửa và bước vô nhà, tôi thầm nghĩ không biết tranh nào của William được treo trên tường. Từ ngoài sương gió lạnh buốt tôi bước vào một căn phòng khá ấm áp. Tôi ngước mắt nhìn quanh phòng. Chẳng có bức nào trên tường hết. Các bức tường vừa trống lốc trống lơ, vừa dơ dáy như đã có mặt tại đây tự bao giờ. Rồi tôi thấy một bó những bức tranh mà William vừa vẽ xong ngày hôm đó. Chúng đang cuộn lại trong lò sưởi, ngọn lửa đang dần dần thiêu đốt chúng. Tôi chỉ kịp nhìn thấy những góc của các bức tranh mà thôi. Nghệ thuật của William đã thực hiện được một việc hết sức quan trọng. Nó giúp nhóm lửa. Nó rất cần để sưởi ấm căn phòng...

Dù bị sốc, tôi vẫn cười tươi với William và bà ngoại nó. Tôi đã hiểu ra. Tôi làm sao dám mong những bức tranh được treo trên tường trong khi hai bà cháu William cần được sưởi ấm hơn? Từ dạo đó cho đến hết năm học, William có nhiều cơ hội được vẽ ở giá vẽ bất cứ lúc nào nó thích. Ngày nào nó cũng ôm hàng bó những tác phẩm của nó lẫn những tờ báo bị liệng bỏ về nhà mình. Nghệ thuật vẫn có thể giúp nhóm một ngọn lửa...

(Theo Nơi những trái tim hội ngộ, Bá Nha – Hương Liên dịch, NXB Trẻ 2004)

 

Trường THCS Nguyễn Bỉnh Khiêm

Địa chỉ: Số 4/28 Khu phố Đông Thái, thị trấn Vĩnh Bảo,  huyện Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng

Điện thoại: 0985621836

Tập đoàn công nghệ Quảng Ích