Mỗi ngôi trường đều có một linh hồn riêng, được bồi đắp bởi tâm huyết của những con người đã gắn kết cả cuộc đời mình với nó. Hai mươi bảy năm – hơn một phần ba thế kỷ, một quãng thời gian đủ dài để một hạt mầm bé nhỏ can trường lớn lên, vươn mình trở thành cây đại thụ tỏa bóng mát giữa sân trường.
Với Thầy Nguyễn Như Hiền, mái trường này không chỉ đơn thuần là nơi công tác, mà còn là khởi nguồn của tuổi thanh xuân rực rỡ. Ngược dòng thời gian trở về những ngày đầu tiên, nơi đây từng lưu giữ những hồi ức vẹn nguyên của một cậu học trò khóa một đầy bỡ ngỡ. Từ những bước chân rụt rè ngày khai giảng năm ấy, Thầy đã lớn lên trong tình thương của thầy cô và sự bao bọc của mái trường mang tên Danh nhân văn hóa Nguyễn Bỉnh Khiêm.
Chính những ngày tháng miệt mài đèn sách dưới mái ngói đơn sơ, những bài giảng đầu tiên về con số và đạo lý đã hun đúc nên tâm hồn của một nhà giáo tương lai. Chín năm đứng lớp, rồi mười bảy năm trên cương vị quản lý, Thầy đã viết tiếp bản tình ca về sự cống hiến bằng chính những trải nghiệm của một người con trở về xây dựng quê hương.
Từ người học trò nhỏ năm xưa đến vị thuyền trưởng bản lĩnh ngày hôm nay, hành trình của Thầy chính là minh chứng sống động nhất cho sự tiếp nối giữa các thế hệ. Một hành trình không chỉ xây bằng gạch đá, mà được dệt nên từ những sợi tơ ký ức và lòng biết ơn vô hạn.